Tâm sự của cô gái sắp mất mẹ vì ung thư: ‘Mình không thể nhìn thẳng vào mắt mẹ vì sợ không kìm được’

Vừa qua, một cô gái vừa viết ra những dòng tâm sự về mẹ với câu mở đầu ‘Mình sắp mất mẹ rồi mọi người ơi…’ khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào.

Có lẽ, trên cuộc đời này không có tình cảm nào lớn và thiêng liêng bằng tình mẹ. Thứ khiến ta hạnh phúc nhất là mỗi ngày đều có thể gọi ‘mẹ ơi’, đều có thể tìm đến mẹ để được ủi an, vỗ về. Còn thứ đau khổ nhất chắc chắn là nỗi đau mất mẹ – nỗi đau không thể đo đếm được bằng nước mắt.

Những dòng tâm sự của cô gái Phạm Thị Sen (18 tuổi, ở xã Vĩnh Lại, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ) về việc cô sắp mất đi mẹ khiến nhiều người rơi nước mắt.

Suy sụp nghe tin mẹ bị bệnh

Thấy cơ thể có dấu hiệu ho, khó thở, mệt mỏi, sụt 10kg, cô Nguyễn Thị Phượng (58 tuổi) – mẹ của Sen tới bệnh viện huyện Lâm Thao khám bệnh. Tại đây, bác sĩ báo cô bị trào ngược dạ dày. Sau một thời gian uống thuốc nhưng không đỡ, cô Phượng gọi Sen từ Vĩnh Phúc về đưa mình đi khám lại.

Ngày 31/10, Sen về đưa mẹ đi khám ở bệnh viện tỉnh Phú Thọ. Bác sĩ nói với Sen mẹ cô bị viêm phổi nặng.

Ngày 4/11, bác của Sen đưa cô Phượng đến bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) kiểm tra. Bác sĩ kết luận mẹ cô bị viêm phổi nặng, chỉ có 10% cơ hội sống sót, cần nhập viện điều trị gấp.

Tuy nhiên, vì điều kiện kinh tế không cho phép nên cô Phượng được gia đình đưa về bệnh viện tỉnh Phú Thọ để điều trị.

Ngày 5/11, cô Phượng nhập viện tỉnh Phú Thọ (khoa Hô hấp) để kiểm tra. Kết quả ban đầu cho thấy, 2 lá phổi của cô Phượng bị hỏng hết, có nhiều hạch và đã di căn, phổi bên phải có một khối u lớn. Ngay sau đó, các bác sĩ tiến hành lấy sinh thiết khối u ở phổi để xét nghiệm.

Ngày 10/11, bác sĩ chính thức kết luận cô Phượng bị ung thư phổi giai đoạn 4, thời gian sống chỉ còn khoảng 1 – 2 tháng.

‘Nghe kết luận từ bác sĩ, mình không thể nào tin được. Mình thực sự suy sụp, chỉ biết trốn vào một góc trong bệnh viện mà khóc’. – Sen nghẹn ngào.

Cô Phượng hiện nằm điều trị tại khoa Ung bướu, tầng 7, bệnh viện tỉnh Phú Thọ.

Không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ…

Biết tình hình bệnh của mẹ đã quá nặng, không thể cứu chữa, Sen chọn giấu mẹ để mẹ yên tâm sống những ngày cuối đời.

‘Mỗi lần bác sĩ gọi mình ra ngoài nói chuyện, lúc nào trở về mẹ cũng gặng hỏi. Nhưng mình luôn trả lời với mẹ rằng mẹ chỉ bị viêm phổi cần phải điều trị’ – Sen chia sẻ.

Bố Sen bị tật từ nhỏ (teo nửa người bên phải) nên đi lại và làm việc khó khăn. Tuy nhiên, bố mẹ Sen vẫn luôn cố gắng chăm chỉ làm nông để lo cho chị em cô được đầy đủ, bằng bạn bằng bè. Chị gái Sen đã lấy chồng ở Nghệ An, cách nhà 400 km. Em gái Sen năm nay mới lên lớp 10.

Sen là con thứ 2 trong nhà. Từ ngày mẹ bệnh, Sen bỏ hết mọi việc để ở bên cạnh, chăm sóc mẹ 24/24h. Hai mẹ con cũng không tâm sự được nhiều vì Sen sợ khi nói chuyện mẹ sẽ phát hiện ra cô đang giấu bệnh tình của mẹ.

‘Không biết mẹ sống được bao lâu nữa, sao thấy cơ thể mẹ không chịu được nữa rồi’.

‘Mẹ còn sống lâu, chết sao được mà chết. Mẹ bị viêm phổi nên phải chịu khó ăn với uống thuốc mới nhanh khỏi’.

Đó là những câu Sen và mẹ thường nói với nhau mỗi lần cô Phượng thấy mệt.

‘Mỗi lần như vậy, mình không dám nhìn vào mắt mẹ vì sợ không kìm được mà bật khóc. Mình chỉ lén quay đi hay ra ngoài để lấy lại bình tĩnh mới có thể vào tiếp tục chăm sóc mẹ’ -Sen tâm sự.

Hiện tại, cô Phượng phải thở bình oxy liên tục, mỗi ngày chỉ ăn được một ít cháo và sữa.

‘Thời gian bên mẹ không còn nhiều trong khi mình chưa kịp làm gì để báo hiếu cho mẹ. Mình hối hận vì đã không dành thời gian bên mẹ nhiều hơn’ – Sen nghẹn ngào.

Nguồn: https://hit.vn/tam-su-cua-co-gai-sap-mat-me-vi-ung-thu-minh-khong-the-nhin-thang-vao-mat-me-vi-so-khong-kim-duoc-G6o67d4SDzm6V6dyaPPuYG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *